Sau mỗi tấm huy chương tại SEA Games 33 là những bước chân thầm lặng của đội ngũ y bác sĩ. Họ không xuất hiện trên bục nhận thưởng, nhưng chính bàn tay của họ giữ nhịp cho từng chiến thắng vàng.
Những người "giữ nhịp" phía sau sàn đấu
Đằng sau mỗi tấm huy chương tại SEA Games 33 là một guồng quay khắc nghiệt của thi đấu đỉnh cao, nơi vận động viên phải dốc toàn bộ thể lực, kỹ thuật và ý chí.
Nhưng phía sau họ, có một lực lượng khác cũng đang "chạy đua" với thời gian, với cơn đau và sự mệt mỏi. Đó là đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng, kỹ thuật viên y học thể thao.
Họ không xuất hiện trên bục nhận thưởng, không được gọi tên giữa tiếng nhạc chiến thắng, nhưng lại là những người âm thầm giữ cho cơ thể vận động viên đủ khỏe mạnh để tiếp tục bước ra sàn đấu.
SEA Games 33 đặt ra nhiều thách thức đặc biệt. Không có Làng vận động viên tập trung, các đội tuyển Việt Nam phải phân tán ở nhiều địa điểm khác nhau. Điều này đồng nghĩa với việc đội ngũ y tế buộc phải di chuyển liên tục, bám sát lịch thi đấu của từng môn, từng đội.
Từ sáng sớm, họ đã có mặt tại các điểm tập luyện, băng bó, làm nóng cơ, kiểm tra thể trạng cho vận động viên. Đến tối muộn, khi xe đưa các đội trở về khách sạn sau những cung đường đông đúc, công việc của họ vẫn chưa kết thúc. Chỉ cần một dấu hiệu bất thường về sức khỏe, các bác sĩ lại tiếp tục thăm khám, chăm sóc ngay trong đêm.
Chia sẻ về áp lực tại kỳ Đại hội lần này, TS.BS Nguyễn Mạnh Thắng - Phó Giám đốc Trung tâm Y học thể thao (Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) cho biết: "Thực ra mỗi mùa SEA Games đều có những kỷ niệm rất sâu sắc. Nhưng nếu có làng SEA Games thì độ vất vả của cả vận động viên lẫn y bác sĩ sẽ đỡ hơn rất nhiều.
Ở kỳ này, do nhiều yếu tố khách quan, chúng tôi phải di chuyển liên tục, mà giao thông thì đông, quãng đường lại xa, nên mọi thứ đều vất vả hơn".
Theo bác sĩ Thắng, khó khăn lớn nhất không chỉ nằm ở quãng đường hay thời gian, mà ở việc lực lượng y tế quá mỏng so với khối lượng công việc.
“Đoàn y bác sĩ chỉ có 19 người, trong khi số lượng môn và vận động viên rất nhiều. Có những lúc điều trị xong cho đội này là phải lập tức lên đường sang đội khác. Muốn ở lại cũng không được, vì còn rất nhiều vận động viên đang chờ mình. Các bác sĩ không thể ở cạnh vận động viên 24/24, nên cứ xong việc là lại phải đi tiếp", ông nói.
Dẫu vậy, theo TS.BS Nguyễn Mạnh Thắng, chính hoàn cảnh khó khăn ấy lại khiến sự gắn kết giữa bác sĩ và vận động viên trở nên rõ nét hơn.
Ông nói: "Càng vất vả thì tinh thần đồng hành lại càng rõ. Các bác sĩ phải chủ động hơn, sát sao hơn, kịp thời hơn để hỗ trợ các cháu. Mệt thì có mệt, nhưng nhìn các cháu cố gắng thì mình cũng không cho phép mình chậm lại".
Điểm tựa từ y học
Với các môn võ như Wushu, nơi cường độ vận động cao và nguy cơ chấn thương luôn rình rập, vai trò của bác sĩ càng trở nên then chốt. Nhắc đến kỷ niệm đáng nhớ nhất tại SEA Games 33, TS.BS Nguyễn Mạnh Thắng kể về trường hợp của Đặng Trần Phương Nhi - một trong những gương mặt trẻ sáng giá của Wushu Việt Nam.
“Khi tôi nhận được nhiệm vụ phải sang kiểm tra ngay cho cháu Nhi thì huấn luyện viên báo là khả năng xin thôi, không tham gia được. Mà đây lại là vận động viên tiềm năng, chủ chốt của đội Wushu. Thời gian thì gấp lắm, tối gặp mà chiều hôm sau đã phải thi rồi.
Qua thăm khám, tôi xác định Phương Nhi bị co cứng cổ do tập luyện quá tải. Cháu không quay được cổ, không cúi được, tay trái không giơ lên được. Sờ vào là cháu đau quá, khóc luôn.
Với nội dung của cháu phải đánh cả trường quyền, kiếm và côn thì nếu không cầm được binh khí là coi như không thể thi", ông nói.
Trước tình huống ấy, bác sĩ Thắng và đội ngũ y tế quyết định bằng mọi giá phải hỗ trợ để vận động viên có thể trở lại: "Chúng tôi xác định đây là đúng chuyên môn y học thể thao. Tôi tập trung điều trị cho cháu liên tục. Sau khoảng một tiếng thì cháu bắt đầu giơ tay lên được, quay cổ được. Sáng hôm sau lại tiếp tục điều trị. Hai thầy trò gần như tập trung cho nhau hoàn toàn, còn tôi thì tập trung điều trị.
Trước giờ thi đấu khoảng 2 tiếng, cháu đã khởi động được, vận động tương đối thoải mái. Lúc đó mình mới thực sự yên tâm là cháu có thể bước vào thi đấu. Với chúng tôi, chỉ cần vận động viên đủ sức khỏe để ra sân là đã là thành công lớn rồi".
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại đội Wushu, bác sĩ Nguyễn Mạnh Thắng lại tiếp tục lên đường: "Chăm sóc cho cháu xong là tôi phải di chuyển mấy chục cây số để hỗ trợ cho đội khác, như bắn cung. Các em bên đó đứng lâu, cơ bị co cứng, cần được thả lỏng để hôm sau còn thi tiếp.
Những chuyến xe kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, những ca trực 24/24 là chuyện thường ngày. Nhưng theo bác sĩ Thắng, mệt mỏi dường như bị gạt sang một bên.
"Chỉ cần nghe tin các cháu đau ở đâu là không yên tâm. Nhận điện thoại là đi ngay, thậm chí còn tranh nhau đi. Có lúc tôi còn nói với tổ trưởng ‘Ca này để em đi'", ông chia sẻ.
SEA Games 33 rồi sẽ khép lại, những tấm huy chương sẽ được ghi vào bảng thành tích. Nhưng phía sau ánh hào quang ấy là những đôi tay âm thầm xoa bóp, những chuyến xe xuyên đêm và một tinh thần tận hiến không cần được gọi tên.
Những bác sĩ, điều dưỡng y học thể thao đã giữ cho giấc mơ vàng của thể thao Việt Nam không bị đứt quãng giữa chừng.
Nguồn: Lao động